Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm Sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

Tại mẹ, tất cả là tại mẹ

Filled under:



"Tại mẹ, tất cả là tại mẹ" câu nói ấy cứ văng vẳng bên tai tôi trong suốt buổi tối ngày hôm nay. Khung cảnh đó giờ đây lại diễn ra trong đầu tôi, cuộc sống sinh viên sau những lần thi cuối môn chúng tôi thường cùng nhau đá bóng hay mở một bữa party nho nhỏ ở nhà một người bạn nào đó. Tối về phòng có 3 người vì mệt nên 3 thằng cùng nhau đi ăn quán chứ không nấu như thường ngày. Khung cảnh bầu trời hôm nay tương đối bình lặng, không có gió nhưng có ánh trăng mờ mờ khuất sau làn mây. Ba thằng sau khi ăn cơm xong rủ nhau đi uống nước ngoài sân vận động mỹ đình. Sau khi đi vòng quanh khu sân vận động chúng tôi chọn một gánh nước nhỏ ở giữa đường rộng trước cửa sân vận động Mỹ Đình. Ngồi vào ghế tôi đã bị ấn tượng bởi 2 đứa trẻ đi cùng mẹ bán nước, chúng tôi gọi ba cốc trà đá - vẫn nhớ như in tiếng nói của một cậu bé có đôi mắt long lanh: "hẳn ba cốc trà đá hả mẹ" trên môi tôi muốn nở nụ cười vì sự hồn nhiên của cậu bé nhưng sợ trẻ cậu bé ngại ngùng. Cậu bé còn có thêm một nhiệm vụ quan trọng là đi dò công an để giúp mẹ bán hàng an toàn hơn. Lý do là ở khu này người ta cấm bán hàng rong, quy cho cùng cũng chỉ vì miếng cơm manh áo mà thôi. Cô bé gái của cô bán nước nhìn cũng khá xinh và thông minh, cũng tầm 6 hay 7 tuổi gì đó, chắc là nhân dịp nghỉ hè đi cùng mẹ bán hàng, hơn thế nữa không khí ngoài đó cũng khá náo nhiệt, nhiều đôi trai gái đi chơi, thả diều cùng nhau. Người mẹ bán hàng rong khuân mặt gầy gò, da ngăm ngăm đen và khuôn mặt hơi buồn một chút. Tôi đoán cũng từng trải và vất vả nhiều, khuôn mặt trải nắng trải gió. Thấy thương hơn nữa là cậu con trai cứ nằng nặc đòi mẹ mua cho món đồ chơi cậu thích được bán gần đó nhưng dường như người mẹ giả vờ như không nghe thấy, tôi đoán chắc chắn rằng không người mẹ nào phớt lờ sự cầu khẩn của một đứa con trai nhưng vì hoàn cảnh nên cách này là phù hợp nhất, không làm tổn thương con nhỏ, cô vẫn miệt mài pha từng cốc nước cho khách. Tôi cảm thấy thương lắm, lúc này tôi nghĩ về mẹ tôi, tại sao có lần tôi tức mẹ chỉ vì những điều nhỏ nhoi nhất trong cuộc sống, sao tôi đòi hỏi quá nhiều vậy, hơn thế nữa là đã nhiều lần cảm thấy thù oán vì không được đáp ứng. Có lẽ tôi sai và không chỉ riêng tôi nhiều người cũng đã từng như vậy, bạn hãy đi và chứng kiến nhiều cảnh sẽ thấy mình còn tươi đẹp hơn nhiều người. Câu chuyện không dừng lại ở đây, ngồi được 10 phút, cậu con trai chạy về nói với mẹ "mẹ ơi bọn công an sắp tới" thật không may cô là người mới bán hàng ở đây dường như không tính toán được trước thời điểm cần chạy nhanh vì các anh công an đi 2 xe - 1 chiếc xe máy đi cùng với 1 chiếc ô tô thùng- vừa buông cốc nước, cô mới chỉ kịp chạy lên xe đã bị xe máy của công an áp sát, sau một hồi hỏi han tôi chỉ nghe mang máng giọng của một anh công an: "bán từ tối tới giờ mà chưa được gì sao?" sau đó có một anh tới hỏi giấy phép lái xe rồi hỏi nhiều thứ khác, thật không may cô bán nước chỉ mang mỗi bằng lái xe còn giấy tờ xe thì không mang theo người. Hai đứa bé ngây thơ lúc này đã chạy ra xa xa mẹ của chúng, dường như lúc này chúng cũng đang sợ hãi. Còn 2 anh công an thi nhau hăm dọa đủ đường, nào là thu xe, nào là thu bằng lái xe. Cuối cùng cô cũng bị lập biên bản và bị thu bằng lái xe, các anh đó hẹn 9h sáng ngày mai tới phường làm việc. Sau khi công an đi khuất dần dần tôi đã hiểu ra câu hỏi của các anh công an qua một người đứng kế bên "sao dại thế lúc ấy đưa cho chúng nó 100k có phải giờ không sao rồi không" kèm theo đó là tiếng thở dài, ai cũng thương cho mấy mẹ con. Còn thằng nhỏ con nhà cô bán nước chạy lại gần mẹ nó và nói với thái độ hậm hực: "tại mẹ, tất cả là tại mẹ, con đã bảo mẹ là bọn nó đến thì mẹ cứ nói không sao đâu cứ từ từ" rồi nó nhăn mặt. Còn đứa bé gái đang đi xung quanh lấy nốt những cốc nước mà khách bỏ lại. Người mẹ vẫn chẳng nói năng câu gì, vẫn lặng lẽ, khuôn mặt trầm ngâm thoáng buồn và có nhợt hơn nữa. Chúng tôi trả tiền và bước ra về trong lặng thinh, suốt quãng đường đi bộ về nhà tôi cứ nghĩ vẩn vơ, tôi nghĩ về sự vất vả cực nhọc của người mẹ, tôi nghĩ về mẹ tôi, nghĩ về những người phụ nữ cực nhọc ngoài xã hội kia. Nước mắt tôi đã rơi trong buổi tối đầy cảm xúc và những suy nghĩ về người mẹ.

Posted By NGUYEN PHUC15:06

Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014

Đứa bé bán kẹo cao su

Filled under: ,


Ảnh Nguồn Từ Internet
Sau bao ngày bận rộn trong công việc học tập, quay trở lại hà thành để học nốt buổi học cuối cùng để chuẩn bị được nghỉ hè 1 tuần. Nói răng được nghỉ hè nhưng thật sự ra là còn một bài assignment giao về nhà thì chúng tôi chắc chẳng có khái niệm nghỉ hè nữa.
Chiều đi học về sớm tầm 3h30, do dư âm của trận đấu world cup ngày hôm trước nên cơ thể tôi lúc này đã hoàn toàn mệt mỏi, lăn ra ngủ đến 6h thì nhận được một cuộc điện thoại từ một ông anh cùng trường rủ 2 anh em đi chơi tối và ăn tối luôn. Lúc này trời mưa lất phất, những giọt mưa như làm dịu đi cái nóng của mùa hè thiêu đốt trong ngày, lúc này cũng cảm thấy dễ chịu hơn. Hai anh em quyết định lên Hồ Tây ăn bánh tôm, một đặc sản mà hâu như người dân việt nam ai cũng biết đến.
Trong quán hầu như có đủ mọi lứa tuổi tới đây, chắc do hôm nay thứ 7 cuối tuần nên quán dường như cũng khá đông, tinh thần phục vụ của chủ quán lúc này cũng cảm thấy uể oải lắm, mình cũng thông cảm cho họ, một phần do đông khách và một phần cũng là do nhiều người order quá nên phục vụ không xuể.
Hai anh em ngồi nhâm nhi li bia cùng với bánh tôm Hồ Tây, một cảm giác thoải mái, vừa được ngắm gái xinh tươi vừa được thưởng thức món ngon Hà Nội.
Nâng cốc bia và cảm nhận cái cảm giác màu hồng của cuộc sống, tuy là sinh viên nhưng nói thật cuộc sống cũng không mấy là khó khăn lắm. Hai anh em ngồi nói chuyện bát ngát, từ tây sang đông. Rồi mồi cũng cạn mà bia cũng chỉ uống 2 chai vì đi chơi khuya nên không dám uống quá đà kẻo lại một đi không trở lại, vậy thì thật phí tuổi thanh xuân, mình vẫn chưa có người yêu thì quả thật càng thêm uổng phí.
Đang ngồi tiêu hóa đống thức ăn vừa nhồi nhét vào bụng, cảm giác no nê, ngây ngấy khiến mình cũng hơi có cảm giác khó chịu khi ngồi. Lúc này ngoái lưng lại thấy một em bé chừng 5 tuổi, một bé gái mặt mày lấm lem trong bộ quần áo cũ, mặt em như đang toát mồ hôi, dường như mời chào khách mua kẹo cao su dọc các quán ăn ở Hồ Tây đã khiến em thấm mệt. Em tiến lại gần tôi và mời mua kẹo cao su "chú ơi mua kẹo cao su cho con". Nói thật khuôn mặt của mình nó già hơn với số tuổi rất nhiều hay sao mà các chị và các bạn ai cũng gọi bằng anh, nhiều người thậm chí hơn mình tới hàng 5, 6 tuổi. Mình đáp bâng quơ, "không mua đâu em bé ơi". Nhưng nhìn khuôn mặt em thật tội nghiệp mình vội rút ví ra đưa cho em 8k - toàn tiền lẻ: "cho em này em bé". Nhưng em nói không và đi tôi gọi cô bé quay lại: "Em bán bao nhiêu một hộp kẹo này" em trả lời: "25 nghìn". Ông anh đi cùng mình rút trong ví ra 50k để mua ủng hộ em. Tuy ở vỏ của hộp đựng kẹo có ghi 14k nhưng mình cảm thấy rất mãn nguyện khi giúp em bé mua. Nếu em có nói 100k một hộp kẹo mình cũng sẽ sẵn sàng mua để ủng hộ em ngay lúc ấy cho dù sinh viên mình cũng không có nhiều tiền. Em bước đi ra khỏi quán với bước chân nhanh nhẹn dù cho bóng tối cứ dần chìm sâu, dòng người đổ xô ra đường càng đông, mình bước ra xe với bao suy nghĩ.
Dù cho tình cảnh khó khăn đến bao nhiêu một em bé 5 tuổi cũng không bao giờ ăn xin bất kì ai, em sống bằng chính những sản phẩm em bán. Thật sự mình khâm phục và cảm động trước nhưng em bé này. Không như một số người lớn có sức lao động mà cứ đâm đầu ra đường đi ăn xin, xin đừng đồng nhỏ nhặt mà không tính đến chuyện kinh doanh hoặc kiếm cho mình một cái nghề.
Sau khi chứng kiến mình càng có thêm động lực trong cuộc sống: "Dù có khó khăn cũng phải vươn lên bằng chính công sức của mình, đừng chịu khuất phục hay quỵ nụy trước bất kỳ kẻ nào"

Posted By NGUYEN PHUC08:24

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

Đỗ Việt Khoa - Người Thầy Đáng Kính Của Tôi

Filled under:


Hôm nay ngồi đây và viết bài viết về người thầy giáo đáng kính của mình, tôi nhớ về hồi cấp ba, nhớ về người thầy dạy Địa Lý của chúng tôi ngày nào. Các bạn của tôi nếu các bạn đọc bài viết này của tôi và nếu các bạn là những người đã từng trải qua những tiết học của thầy Đỗ Việt Khoa thì có thể thấy rằng: đã bao giờ các bạn học tiết học nào mà không muốn tiếng trống vang lên mà chỉ muốn tiết học kéo dài mãi chưa? cái cảm giác đó đã có từ trong tôi kể từ ngày đầu tiên thầy nhận dạy môn Địa Lý ở lớp. Rồi một ngày tôi cũng tiếp xúc gần thầy hơn, ngày xưa có nghe nói và kể về thầy khoa nhiều lắm, là một học sinh cấp 2, lúc đó học lớp 7 thấy mọi người bàn tán xôn xao lắm về vụ chống tiêu cực trong thi cử, xem trên tivi lúc đó cũng rầm rộ lắm. Học sinh thì ai cũng lo và cũng tức tối vì những gì thầy làm, lúc đó mình cũng tức theo. 12 năm học mang theo bao nhiêu ước mơ của những cô cậu học trò nếu có lỡ trượt tốt nghiệp thì thật là uổng công lắm. 
Mình còn nhớ lần đầu tiếp xúc với thầy, thầy giáo hết mình trong công việc giảng dạy, truyền cảm hứng cho học sinh trong những tiết học bổ ích, kèm theo những tiết học thầy thường hay kể chuyện về tình hình biển đảo, tinh thần yêu nước và tự hào dân tộc trong con người Thầy Khoa có thể nói là mãnh liệt vô cùng. Hai thầy trò có cơ hội thân nhau hơn là khi thầy ủng hộ mình làm trang diễn đàn dành cho học sinh trong trường, lúc đó là lúc mình hiểu thầy hơn và cũng yêu mên thầy hơn. 
Ngoài công việc giảng dạy, thầy còn thường tham gia các nhóm từ thiện, giúp đỡ những trẻ em nghèo khó vùng sâu vùng sa. Mình đã từng có cơ hội được đi với thầy, tuy mái tóc thầy đã bạc, sức thầy cũng đã yếu nhưng tinh thần trong thầy không bao giờ tắt. Nhớ lắm, nhớ lần đó lên cao bằng từ thiện cùng thầy và đoàn nhà báo, biết bao kỉ niệm. Rồi những khi ngồi tâm sự với thầy mình đã hiểu thêm bao điều về cuộc sống, lịch sử Việt Nam.
Là con người liêm khiết thầy không sợ bất kỳ điều gì cả, từ sau những vụ phanh phui gian lận trong kỳ thi tốt nghiệp là những con số điển hình trong cuộc đời chống tiêu cực của thầy. 
Các bạn học sinh và phụ huynh nhiều người còn chưa hiểu hết những điều tốt đẹp trong hành động của thầy, họ buông ra những lời nói không hay về thầy và hơn nữa là căm thù, căm phẫn.
Có lần mình ngồi tâm sự với thầy và hỏi thầy: "Thầy không sợ bị trả thù hay sao?". Thầy nói: "không sợ". Mình nhớ lần đó là đi với thầy tới dự buổi offline nhóm từ thiện: "Sống Hướng Thiện". Dọc đường đi với bao nhiêu câu truyện mình đã được thầy kể cho nghe, thật thấm thía. 
Trong cuộc sống này vốn dĩ chẳng có điều gì công bằng cả, cuộc sống cứ vậy, vẫn theo xu hướng đám đông, cái xấu tiếp nối cái xấu, thầy chống tiêu cực một mình làm sao chống hết được chứ.
Một tay không thể che nổi bầu trời, nếu thầy đọc những dòng này thì cho em xin lỗi em tâm sự thật từ đáy lòng mình. 
Thầy còn nhớ video clip đồi ngô không ạ? Người quay không phải là thầy, tại sao người đó không dám đứng lên tự up video tố cáo mà phải thông qua thầy và nhờ thấy up lên mạng? Có thể câu trả lời đó là họ là con người hèn nhát chỉ biết cổ động chứ chẳng làm được gì. Chính thầy là người để họ thực hiện động cơ thù hằn, dìm lẫn nhau mà thôi. Một lũ anh hùng bàn phím bên hải ngoại nữa chứ, chúng mày chỉ biết nói mồm chứ làm được cái gì. Những dòng status trên facebook của thầy em ngày ngày đọc và theo dõi những comments, nhiều người thầy kết bạn chúng còn là một lũ kích động nữa chứ cũng không tốt đẹp gì cả. Những người đó là những con người bất mãn, có thể nói chúng thuộc về chính quyền thua trận ngày xưa. 
Còn hôm nay nữa trên mạng đang xôn xao vụ mới "Nam Lương Sơn, Hòa Bình". Chắc nhiều bạn trẻ đang rất căm tức nhưng những gì thầy làm là hoàn toàn đúng. Nhưng thầy ơi với cá nhân em nhận thấy rằng thầy chỉ là tâm điểm cho những bài báo tung hô, thế hệ trẻ nói những lời không hay về thầy. Em cũng không biết nói gì lúc này nữa, ngồi và viết bài về thầy để ôn lại một vài chuyện.
Em chúc thầy và gia đình luôn mạnh khỏe, và đây là tất cả tâm sự từ đáy lòng của em.


Posted By NGUYEN PHUC10:13

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

Tớ thích cậu rồi đấy đồ con nít

Filled under:


"Tớ, một thằng con trai không có gì là đẹp trai cả, đôi khi tớ còn bị coi khinh là một kẻ ngốc, kẻ khờ khạo đấy chứ. Nhưng cậu ơi từ bé tới giờ tớ chưa bao giờ say nắng một cô bé nào như cậu"
Một cô bé có thể nói là một cô tiểu thư, đỏng đảnh, có thể cậu chưa từng trải nhiều trong cuộc sống phải không, có những lúc tớ thấy cậu chẳng khác gì một cô bé còn non nớt mới chập chững bước vào cấp 2 mà thôi. Lên đại học tớ và cậu học cùng nhau, tuy không dài nhưng lần đầu tớ nhận ra rằng, cậu thật xinh và dễ mến. Ngay từ lúc đầu vào lớp tớ đã không nhận ra được vẻ đẹp đó mãi cho tới khi cậu cùng làm nhóm với tớ. Ôi ấn tượng đầu tiên của tớ về cậu là gì cậu biết không hả? Một cô bé thông minh và học thuộc khá nhanh, có lẽ tớ chưa thấy cô bé nào như vậy cả. Thế nhưng cậu ơi sao mãi là trẻ con thế vậy, trong tiềm thức của tớ cậu mãi là một cô bé, à không là một đứa con nít mới đúng. Về môn học đấy có lẽ tớ giỏi hơn cậu, tớ mong muốn dìu dắt cậu, mong muốn cậu học hành khá hơn. Mà này, tớ vẫn nhớ như in hình ảnh những buổi học với cậu, một cô bé ngây thơ và thích chơi game, cậu cứ ôm cái điện thoại và mải miết khám phá những trò chơi mà quên đi những câu nói quan trọng của cô giáo trong khi giảng bài. Cậu có biết không những lúc đó tớ cảm thấy rất bực mình, ngồi bên cậu tớ có cảm giác tội lỗi vô cùng, như cậu biết rồi đấy tính tớ là một cậu bé già trước tuổi, làm việc gì cũng vậy luôn nghiêm túc và khao khát đạt được những gì mình mong muốn. Còn cậu có lẽ cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều phải không? cứ thờ ơ và nhởn nhơ không cân biết ra sao cả, đôi lúc tớ thầm mong chúng ta có thể chia sẻ cho nhau một ít để hài hòa hơn trong tính cách của mỗi người. Cùng bằng tuổi nhưng có vẻ tớ già hơn cậu khá nhiều, già hơn từ ngoại hình đến cách suy nghĩ. Ngày cậu đi thi tớ lo cho cậu hơn cả lo cho chính bản thân mình, có lẽ cậu không biết điều đó vì có lẽ, chẳng khi nào cậu nghĩ tới tớ đâu. Nhiều lúc tớ cũng tự nhủ bản thân rằng, chẳng bao giờ tớ dám mong muốn cậu đáp trả lại những gì tớ đã làm. Là một thằng con trai, chưa bao giờ tớ tán thành công một cô gái nào cả, có lẽ tớ hơi yếu kém về chuyện đó. Nhưng không sao, tớ chỉ mong rằng người mà tớ thích hay còn gọi là yêu thương luôn gặp những điều may mắn, luôn nở nụ cười thì tớ vui lắm rồi. Đôi khi cũng cảm thấy rất tủi thân vì mong mỏi chờ đợi một tin nhắn của ai đó mà không bao giờ nhận được cả. Hôm nào cũng vậy trước ngày thi tớ cũng nhắn tin chúc cậu thi tốt và có lẽ cũng chẳng bao giờ thấy cậu reply cả. Nhưng không sao, nhiều lân tớ nghĩ mình làm những điều vô ích vì một người quả thật là không đáng chút nào cả thế nhưng tại sao tớ vẫn cứ làm công việc đó, tại vì trái tim tớ không chịu cho cái não phản đối lại, không cho sự ích kỷ lấn át chút nào cả, chỉ mong cậu thành công mà thôi. Rồi một buổi chiều khi tớ đang vui vì vượt qua môn học, thì tin nhắn đầu tiên tớ nhận được từ cậu đó là "tớ tạch rồi" thật sự lúc đó tớ rất buồn, buồn vì không làm gì được để giúp cậu, buồn vì tại sao mình hết sức giúp một người mà người đó lại không thành công. Cả buổi chiều tớ ngồi chết lặng trong suy nghĩ, bao nhiêu ý nghĩ đổ dồn vào trong đầu tớ. Từ đây tớ phải tạm biệt cậu rồi sao, không còn nhìn thấy cô bé trong các buổi học như ngày nào nữa, không còn được trêu đùa nữa, thật là buồn phải không. Tớ nhớ những ngày tớ đã đội mưa để làm một món quà tặng cậu, điều đó với tớ thật bình thường, món quà đó tớ làm chỉ mong cậu ngày càng học hành chăm chỉ hơn và thành công trong cuộc sống. Đôi khi cậu ngồi zalo tâm sự với tớ về gia đình cậu tớ cảm thấy mình còn may mắn hơn nhiều. Nhà cậu tuy có điều kiện nhưng có lẽ tình cảm gia đình không như cậu mong muốn phải không. Thôi thì mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, sắp đến kì thi cuối kỳ rồi, chúc cậu thi tốt nhé, lúc này ngồi đây là những dòng tâm sự thật nhất của tớ, đáng nhẽ tớ còn viết dài hơn nhưng thôi. Tớ nên dừng lại ở đây và không nghĩ nhiều nữa. Mong cậu đọc được những dòng của tớ viết. I love you, cô bé con nít của tớ !!!!

Posted By NGUYEN PHUC08:12

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

Tình yêu, tiền bạc và những lời hứa

Filled under:


Khi tôi ngồi và viết những dòng này, tôi luôn nhớ về những dòng tâm sự inbox với một cô gái thời đi học cấp ba. Lời nói sao ngọt ngào và ý nghĩa như thế chứ, nhưng tại sao những hành động lại trái ngược hẳn. Không giấu gì, khi đó là tâm sự với người yêu của một thằng bạn, trên danh nghĩa là một người anh lớn tuổi hơn tâm sự với cô em gái kém tôi 2 tuổi. Nội dung cuộc trò truyện đêm khuya chỉ xoay quanh tình yêu của 2 đứa chúng nó, hồi đó cũng buồn chán lắm chứ vì mình chưa có người yêu bao giờ, hằng ngày nhìn chúng nó lo lắng cho nhau từng chút một thấy cũng thèm khát có người yêu. Có thể nói cặp đội này hợp nhau lắm, nhưng có một điều, kinh tế gia đình khác hẳn nhau. Cô bé là một tiểu thư con nhà giàu có, còn thằng bạn tôi chỉ bình thường mà thôi. Dòng chát làm tôi không thể nào quên tới tận bây giờ: "Em thương anh H lắm, em bất chấp tất cả, dù có chuyện gì xảy ra em cũng không bao giờ buông tay anh ấy đâu." Câu nói ấy làm tôi rơm rớm nước mắt trong đêm khuya. Mình thầm nghĩ, thằng này thật có phúc, có con người yêu hết lòng vì nó, thôi mừng cho nó lắm. Hằng ngày nhìn chúng nó đèo nhau đi học thấy cũng mừng, ước gì mình được như nó nhỉ. Thế nhưng điều gì đến nó cũng phải đến, lời hứa hay một câu nói đối với một đứa con gái chắc cũng chỉ là cơn gió thoảng qua mà thôi. Em ấy thích nhảy nhót, thích nổi tiếng và đã đem lòng yêu một thằng con trai khác có điều kiện hơn, nhìn hào nhoáng và có tiếng trong trường. Tôi không biết con nhỏ đó có nhớ lại những dòng nó đã chat với tôi hay không nữa, chắc là nó cũng chỉ coi là cơn gió thoảng qua sau một đêm mệt nhọc mà thôi. Có thể thấy thằng bạn mình đau đớn thế nào, khổ sở thế nào khi tình yêu tan vỡ, mình cũng khuyên can rất nhiều. Tình yêu và lời hứa không bao giờ đứng ngang tầm với tiền bạc cả. Hồi đó là học cấp 3, mọi thứ đều suy nghĩ hoàn toàn đơn giản, không thực dụng như xã hội ngoài kia. Sau này lên đại học và chứng kiến nhiều chuyện còn kinh khủng hơn nhiều. Mình rút ra một bài học sau khi quan sát diễn biến của xã hội: "Tiền bạc không thể mua được hạnh phúc nhưng nó là thứ quan trọng nhất để duy trì được hạnh phúc." Trong tình yêu cũng thế một khi tiền bạc không còn, mọi cuộc chơi sẽ chấm hết. Bởi vì sao tuổi trẻ luôn gắn liền với những cuộc chơi, từ những cuộc chơi đó tình yêu mới được vun đắp. Bạn đừng nghĩ rằng, bạn yêu nhau không cần bất kỳ thứ gì gọi là tiền bạc. Tôi khẳng định một cậu rằng tình yêu cũng cần tiền bạc đấy nhé, không cần nói đến nhiều hay ít. Nhưng thứ đó là thứ thiết yếu. Trong cuộc sống gia đình còn nhiều điều phụ thuộc vào tiền bạc. Người ta hay nói rằng: "giàu ăn uống, khó đánh nhau". Dù yêu nhau tới đâu, thề non hẹn biển tới đâu thì cũng nấp bóng những điều gọi là tiền bạc. Hãy dần dần mà chứng kiến những hình ảnh và những tình cảnh điển hình trong cuộc sống bạn sẽ thấy cuộc sống chẳng giống một cuốn phim mà bạn xem đâu nhé. Cứ từ từ mà tận hưởng đi rồi sẽ biết. Làm thằng con trai đừng bao giờ than phiên rằng, cô gái của bạn bỏ bạn vì bạn không có gì cả, tại sao cô ấy hứa non hứa biển mà lại bỏ bạn mà đi. Là thằng đàn ông con trai, gạt bỏ hết đi nhá, cố gắng để có những thứ để duy trì hành phúc và tình yêu của bạn nhé !!!!

Posted By NGUYEN PHUC05:38